Thứ Bảy, 16 tháng 12, 2017

Bạn đọc TBKTSG Online phản hồi

Huỳnh Kim

Đọc bài Một nghị quyết đảo ngược tư duy , phỏng vấn GS.TS Võ Tòng Xuân (http://mobile.thesaigontimes.vn/tinbaichitiet/265292/), tôi nhận được 6 email  phản hồi như sau:

@ TS Nguyễn Văn Sánh (Đại học Cần Thơ):

“Bài này đã phản ánh được mấy việc:

1. Được và mất của cây lúa:

- Được là giải quyết an ninh lượng thực và khó khăn đất nước trong các giai đoạn khác nhau; đặc biệt là thời kỳ chúng ta phải ăn độn. Đồng thời phát triển công nghiệp ngành lúa gạo; Chính phủ sử dụng công cụ chính sách về giảm gía tiêu dùng CPI; ngoại giao quốc tế...

- Mất là mất cân bằng sinh thái; mất cơ hội nâng cao thu nhập nông dân; ô nhiễm môi trường ngày càng cao; lệ thuộc thị trường đầu vào, đầu ra của TQ và nước thượng nguồn ... Đối mặt với biến đổi khi hậu và đập thủy điện thượng nguồn thì các mất nêu trên ngày càng nghiêm trọng. Vì thế vai trò cây lúa hiện nay phải tính toán lại như ý của GS Xuân.

2. Nghị quyết 120 của Chính phủ và câu chuyên sắp tới:  

Nghị quyết này cơ bản nhấn mạnh việc tác động của biến đổi khí hậu, nước biển dâng, của hệ thống đập thủy điện thượng nguồn sông Mekong và của địa chính trị kinh tế, thị trường thế giới ngày càng ảnh hưởng mạnh đến ĐBSCL. Vì thế phải tư duy lại điều chỉnh chiến lược phát triển ĐBSCL để chủ động tiếp tục phát triển kinh tế ĐBSCL theo hướng "thuận thiên” với  ĐBSCL. Đồng thời sửa chữa những yếu điểm về cây lúa và đất lúa đang rất khó khăn vì phải thay đổi cả tiến trình và thời gian. Có khoảng 1,14 triệu hộ nông dân trồng lúa phải thích ứng hoàn cảnh mới và 18 triệu dân ĐBSCL phải hợp lực ứng phó và thích nghi được với các tác động nói trên để nâng cao từng bước mức sống vật chất và tinh thần của người dân ĐBSCL vốn đã tụt hậu về kinh tế xã hội.

i trả li phỏng vấn của thầy Xuân rất súc tích. Nhưng làm như thế nào hiệu quả là cả vấn đề thử thách lớn”.

@ TS Võ Hùng Dũng (Cần Thơ):

Bài có tiêu đề hay. Hôm rồi tôi có tham dự cuộc họp kỹ thuật do Bộ kế hoạch & Đầu tư chủ trì thảo luận về Quy hoạch tích hợp để thực hiện chỉ đạo của Chính phủ từ cuộc họp của Chính phủ hồi tháng 9 về ĐBSCL và Nghị quyết 120 của Chính phủ. Khi nào có thu xếp được tôi sẽ viết, hoặc có ý kiến, còn bây giờ thì chưa thu xếp được. Đi công tác liên miên, khó có thể ngồi lại để viết. Làm sao mà so được với thầy Xuân, ngồi xuống là có thể trả lời ngay. Tôi thì phải mất nhiều thời gian dể suy nghĩ. VHD”.

@ Ths. Nguyễn Hữu Thiện (VCCI Cần Thơ):

Bài này hay. Tôi đang họp với Bộ KH& ĐT về quy hoạch tích hợp ĐBSCL theo tinh thần kết luận Hội nghị và Luật quy hoạch Quốc hội mới thông qua. Trong hội trường vẫn đang cãi nhau chí chóe, nên những  như bài của thầy Xuân như vầy rất cần thiết vào lúc này”.

@ TS Đào Trọng Tứ (Hà Nội):

“Bài tuy ngắn nhưng có nhiều điều để bàn, trao đổi, kể cả tạo nên diễn đàn - con đường mới/chấn trời mới  cho ĐBSCL  sẽ được mở ra chăng? Xin anh Kim cho Tứ đôi ba ngày, giãn việc và dành thời gian ngẫm nghĩ và trao đổi tiếp”.

@ Ths. Trần Hữu Hiệp (Cần Thơ)

“Ý kiến GS. Võ Tòng Xuân rất hay. Tôi đồng tình, nhất là về những "cái được" của Nghị quyết 120/NQ-CP. 

Chuyển đổi mô hình, thay đổi tư duy, tôn trọng quy luật tự nhiên, kiến tạo phát triển bền vững vùng ĐBSCL là quan điểm chỉ đạo, định hướng chiến lược quan trọng, là "cái nổi lên" rất đáng mừng. Nói như GS. Xuân là "tư duy mới trong 40 năm qua". Nhưng tôi nghĩ, "phần còn chìm" thuộc "hậu Nghị quyết" là triển khai thực hiện như thế nào, sẽ gặp những "điểm nghẽn" nào không hay bây giờ hồ hởi, năm sau nghẽn mạch? Phần hậu đó rất quan trọng, nếu không được tập trung giải quyết, thì quyết tâm của Chính phủ sẽ chỉ là tâm huyết, và Nghị quyết sẽ lại như nhiều thứ khác, rất hay, nhưng... chậm đi vào cuộc sống.

Theo tôi, Nghị quyết này sẽ gặp 3 "điểm nghẽn" cần phải tập trung tháo gỡ trong quá trình triển hai thực hiện:

(1) Nguồn lực ở đâu? Không tìm thấy một đồng vốn đầu tư công nào cho ĐBSCL. Nó phụ thuộc vào kết quả triển khai tới. Chính phủ đang chờ Quốc hội, giao Bộ KH&ĐT đề xuất đến quý II/2018 trình “đề nghị Quốc hội xem xét, điều chỉnh, bổ sung và bố trí ngân sách triển khai chương trình, đề án, dự án, nhiệm vụ”. 

Trong khi, cả Quốc hội, Chính phủ cũng đang "mắc kẹt" trong trần nợ công. Vốn kế hoạch 5 năm 2016-2020 gần như đã phân khai hết rồi, còn đâu cho ĐBSCL nữa theo tinh thần NQ này? Phải đợi sau 2020? Liệu có đột phá gì mới trước 2020? Nguồn lực mới cho đồng bằng sắp tới phụ thuộc vào sự "đột phá dũng cảm" đó.

(2) Hội đồng điều phối vùng: Việc thành lập Hội đồng được ví như “phòng thí nghiệm chính sách” đang trước nhiều thách thức. Hội đồng có thực quyền? Hay chỉ "hợp tan" như Hội đồng vùng kinh tế trọng điểm hiện nay do 1 Chủ tịch tỉnh làm Chủ tịch luân phiên mà có người ví như đăng cai tổ chức "giải bóng đá". 

Cần đặt nó trong bối cảnh cải cách tổ chức, bộ máy theo tinh thần Nghị quyết Hội nghị Trung ương lần thứ sáu. Theo đó, cần thành lập Hội đồng điều phối vùng có thực quyền, chỉ tập trung 2 lĩnh vực then chốt: điều phối việc quản lý, sử dụng tài nguyên nước và quyết định các dự án đầu tư lớn, có tính liên kết vùng (theo quy mô, tính chất dự án). Giúp việc cho Hội đồng điều phối vùng chỉ cần một có Bộ phận giúp việc hoặc Văn phòng gọn, nhẹ, cán bộ chuyên môn tinh thông. Bên cạnh Hội đồng điều phối vùng, cần thành lập Nhóm tư vấn phát triển nghiên cứu, tư vấn, phản biện về chính sách và các vấn đề phát triển vùng ĐBSCL cho các cấp quyết định ở Trung ương và cấp vùng. Liệu có gì mới? Chưa thấy ai đề cập.

(3) Việc xây dựng Trung tâm thông tin, dữ liệu vùng: Cần đẩy nhanh tiến độ xây dựng cơ chế điều phối và vận hành Trung tâm thông tin dữ liệu vùng ĐBSCL để đảm bảo cung cấp thông tin chính xác, kịp thời cho việc ra quyết định “không hối tiếc” của Hội đồng điều phối vùng. Trong khi dự án "Trung tâm thông tin vùng ĐBSCL" do Bộ tN&MT làm chủ đầu tư, trị giá 14 triệu USD do WB tài trợ đang có xu hướng chỉ đi chuyên sâu về lĩnh vực của ngành tài nguyên và đến 2022 mới hoàn thành. Thì Hội đồng vùng dựa vào thông tin nào để ra quyết định?”.

@ TS Nguyễn Văn Kiền (Đại học An Giang):

“Thứ nhất tôi rất đồng tình với GS Xuân ở một số điểm:

1/ Đầu tư các chính sách nông nghiệp 40 năm qua chỉ tập trung cơ sở hạ tầng cho cây lúa, chưa phát huy lợi thế tự nhiên sẵn có của ĐBSCL để giúp nông ân giàu và phát triển bền vững;

2/ Về vĩ mô, Nghị quyết 120 đã xác định hướng đi thuận theo tự nhiên, sinh thái, nâng cao chuỗi giá trị là hướng đi các nước phát triển đã làm. Tôi cho rằng đây là hướng đi tốt;

3/ Ở góc độ nông dân, muốn chuyển sang tự nhiên phải dạy lại thế hệ nông dân mới, tư duy mới, tư duy kinh doanh nông nghiệp toàn cầu như NewZeland hay các nước phát triển làm. Trong 40 năm qua chúng ta đã dạy dân sử dụng phân thuốc và hiện nay phân thuốc là vũ khí là chìa khoá của nông dân. Muốn cho ĐBSCl theo hướng sinh thái cần day lại nông dân. GS Xuân cho rằng cần tích tụ ruộng đất để nông dân có thể làm giàu; tôi chưa rõ điểm này. Theo tôi, cần giúp nông dân hợp tác lại để làm ăn lớn, thông qua các tổ chức nông dân hay doanh nghiệp nông dân. Tôi khuyến cáo nên phát triển doanh nghiệp nông dân thì phù hợp hơn tích tụ ruộng đất trong điền kiện ĐBSCL chưa đủ công nghiệp và dịch vụ lôi kéo lao động ra khỏi nông nghiệp.

Vậy để thay đổi tư duy, GS xuân đề nghị thay đổi tư duy của nông dân và tư duy của lãnh đạo. Nghị quyết 120 cho thấy tư duy của lãnh đạo đã được thể chế hoá bằng văn bản cấp Chính phủ. Còn thay đổi tư duy của nông dân thì đây là bài toán hóc búa... Muốn thay đổi tư duy cho nông dân thì nhà nước cần thể chế hoá, thúc đẩy thành phần doanh nghiệp nông dân, thành phần ưu tú trong nông dân để họ làm chìa khoá lôi kéo những thành phần nông dân nhỏ lẽ hợp tác theo hướng liên kết”.


=> Tòa soạn TBKTSG Online đã chọn đăng một số ý kiến trên qua bài tóm tắt của chị Yến Dung: “Tìm cách thích ứng cho mục tiêu bền vững”:

Không có nhận xét nào: