Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

Mong manh đom đóm


Ở dưới đất nhìn xa nhìn gần, hay gặp cuộc đời mong manh đom đóm. Bay lên trời đôi ba vòng chuồn chuồn châu chấu lượn quanh Cần Thơ Vĩnh Long sông Hậu, càng thấy trần gian đom đóm mong manh.

Đây không là cố quận mà như trùng phùng Trung Niên Thi Sĩ ngày xưa:

Hỏi rằng người ở quê đâu
Thưa rằng người ở rất lâu quê nhà

Đích thị quê nhà hai tiếng gần xa.

Dường như đom đóm nơi xa ấy
Đang thắp đèn bên sông mong manh
Xin gởi qua bến bờ xa vắng
Ánh hoàng hôn ấm áp bình minh


Làm đom đóm


Gặp quê nhà



Ra sông Hậu


Ngắm cồn Sơn


Lên Trà Nóc


Xuống cù lao


Qua Vĩnh Long



Về mặt đất

₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪

* Tái bút:

Cảm ơn đom đóm ngỏ lời
Gởi cho tại hạ một trời mong manh
Kể từ ngày tháng xa xanh
Ra đi bỏ lại mấy nhành rong rêu
Rứa là huynh muội thương yêu
Rứa là nhung nhớ sớm chiều ruột đau
Dẫu là cách trở bể dâu
Cũng là dâu bể rất lâu quê nhà
Trung niên thi sĩ gọi là
Mong manh đom đóm nõn nà muội huynh


₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪



Ảnh:
Dương Thế Lộc

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2009

Phú Quốc mùa biển lặng


Tuần rồi chúng tôi ra đảo Phú Quốc trao học bổng của Quỹ Thời báo Kinh tế Sài Gòn (Saigon Times Foundation – STF) nhằm mùa biển lặng, vậy mà cứ nghe trong lòng như có những cơn sóng dậy.


Ba mươi em học sinh được phòng giáo dục huyện chọn nhận học bổng lần này, em nào cũng con nhà nghèo mà hiếu học. Buồn nhất là có tới mười bốn em có hoàn cảnh cha mẹ li dị hoặc mồ côi. Danh sách in những hàng chữ nằm lặng thinh, như là ánh mắt buồn hiu của các em.

“Nguyễn Trùng Dương, lớp 6, cha mẹ li dị, đang sống với ngoại già yếu. Nghiêm Hoài Giang, lớp 7, cha mẹ li dị, đang sống với mẹ bệnh nặng. Nguyễn Nam Em, lớp 6, cha mẹ li dị, gia đình khó khăn. Nghiêm Hoài Sơn, lớp 3, cha bỏ, mẹ làm mướn. Phan Tuấn Hiệp, lớp 5, cha mất sớm, mẹ làm mướn. Nguyễn Thị Mỹ Oanh, lớp 3, mồ côi cha mẹ, ở với ngoại. Phú Chí Nguyễn, lớp 5, mẹ mất sớm, cha làm thuê, ở nhà trọ. Nguyễn Hữu Nghĩa, lớp 2, không có cha, mẹ làm thuê. Mai Xuân Kiên, lớp 5, cha mất, mẹ bệnh tật. Lê Thị Thu Thảo, lớp 5, cha mẹ bỏ nhau, mẹ nuôi 5 con đi học. Tô Thanh Hải, lớp 3, cha mẹ li hôn, ở với người đỡ đầu”…



Thầy Phạm Văn Nghiệp, trưởng phòng giáo dục huyện Phú Quốc, nói đang có hơn 20 % trong số khoảng hai chục ngàn học sinh trên đảo Phú Quốc nghèo khó và rơi vào những hoàn cảnh tương tự như vậy. Rồi thầy Nghiệp kể một câu chuyện thương tâm về một em nữ sinh lớp 7 ở ấp Suối Đá mới chết tại ao nhà hồi trước Tết rồi. Chỉ vì em phải dậy sớm ra ao gánh nước tưới rau để kịp đi học trong khi bụng còn đói. Cha em đã mất, mẹ tái giá và em sống với hai người lớn vô cảm trong một căn nhà lá.

Thầy Nghiệp còn kể nhiều chuyện nữa về những đồng tiền học bổng không tới tay các em, trong đó có một nguyên nhân: có quá nhiều những người cha lấy tiền này đi nhậu! Có nơi làm sổ tiết kiệm cho học sinh, nhưng cũng không thoát vì có người cha rút cả tiền tiết kiệm đi nhậu.

Thầy Nghiệp quay qua hỏi anh Trần Kim Đính, giám đốc Công ty Thông tin lữ hành Mekong, nhà tài trợ học bổng bữa đó: “Tặng mỗi em 500.000 đồng rất là quí, nhưng có chắc là phụ huynh sẽ mua cho nó một bộ đồ mới hay tập sách mới không? Hay là cha của nó sẽ lấy hết tiền đi mua rượu nhậu?”.

Thầy Nghiệp hỏi người mà như tự vấn mình, vì thấy ánh mắt của thầy buồn lắm. Thầy nói tiếp: “Ở những xã xa dọc biển, thấy các em lội bộ đi học mà xót lòng. Ước gì mấy em có được một chiếc xe đạp”.

Hai người tự dưng ngồi lặng thinh một hồi, rồi anh Đính nhẹ nhàng đề nghị: “Lần sau ra đảo, chúng tôi sẽ bàn kỹ với thầy và Quỹ STF, mình sẽ cấp học bổng bằng hiện vật cho các em, thí dụ như xe đạp”.



Phú Quốc bây giờ đã có khoảng một trăm ngàn dân từ khắp nơi về đây mưu sinh lập nghiệp. Trong đất liền thì hay thích gọi đây là “đảo ngọc” và đang có phong trào đổ xô ra đây kinh doanh “du lịch sinh thái”.

Đi một vòng lên rừng xuống biển quanh đảo, dễ gặp những tấm biển “Khu du lịch sinh thái”. Như ở ấp Suối Cát có “Khu du lịch sinh thái Trầm Hương” chỉ có bốn cái tum bên bờ suối mà vắng nhà vệ sinh công cộng. Hay như ở Gành Dầu phía bắc đảo, có dựng một tấm bảng to đùng “Khu du lịch sinh thái Bãi Dài” của một nhà đầu tư Mỹ, nghe nói dự án trị giá tới hai tỉ đô la. Nhưng Bãi Dài vẫn trống trơn trong khi dân nghèo từ đất liền ra cắm chòi dọc mé rừng đối diện với bãi cát ngày càng nhiều, để chờ cơ hội làm thuê.

Gần đó, phía Cửa Cạn, đang có một dự án sân golf rộng tới 205 héc ta trùm lên một vùng đồi bãi hoang dã đẹp như tranh. Còn ở thị trấn Dương Đông và các bãi tắm phía nam đảo, đang mọc thêm hàng chục khu nghỉ dưỡng hoặc khách sạn được thiết kế đủ kiểu tuỳ ý thích người chủ. Trong đó, có hai khách sạn cao bảy tầng làm xong rồi mà không kinh doanh được vì không có khách. Và gặp rất nhiều rác thải ở khắp nơi. Cũng như dễ gặp nhiều trẻ em lam lũ đang lội bộ tới trường.




Đêm ở bãi Bà Kèo thuộc Dương Đông, một bên rừng đồi thanh tịnh một bên biển đêm minh mông lặng lẽ dưới ánh trăng thượng tuần. Lội ra biển một mình, ngâm hàng giờ trong nước biển mát lành yên tĩnh, nghĩ ngợi miên man.



Lấp lánh ngoài khơi xa, lai rai chấp chới những ánh đèn chài của dân đi biển; không còn đông đúc tưng bừng như năm bảy năm về trước. Chợt nhớ lời ông già Hai Bé trên bờ, nói hồi chiều, bây giờ phải đi xa mới có cá, xa khuất tuốt ngoài khơi, đêm nhìn ra hổng còn thấy được ánh đèn đâu nữa
. ■



Ảnh: Dương Thế Lộc

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2009

Ba mươi năm...



Tháng 2-2009, nóng lên thời sự của ba mươi năm trước. Thời đó, tháng 2-1979, đất nước phải gánh cùng lúc hai cuộc chiến: chiến tranh biên giới phía Bắc và chiến tranh biên giới Tây Nam.
Ngày đó, còn mặc áo lính, có mặt tại hai chiến trường này, tôi đã viết một số bài báo và bài thơ. Ba bài này, là thơ hay báo:

Trên điểm tựa một ngàn

Nơi đây tràn trề thế đất
Bao năm rồi chẳng bình yên
Pháo giặc bắn sang từ hướng Bắc
Trụi trần đất đá Vị Xuyên
Tôi đã sống một thời cao nguyên
Đã qua đôi mùa khô biên giới
Mà hiểu núi mà xót xa yêu núi
Là nơi đây sau lưng tôi Hà Giang
Mây phủ trắng đỉnh cao Hai Ngàn
Người bản Mèo rủ nhau về dưới thấp
Tựa vào đá tôi quay đầu nhìn khắp
Ruộng bậc thang mờ xanh cỏ tranh
Nơi đây nhiều tên đất nổi danh
Suối Cụt, Bốn Hầm, Cốc Nghè, Cửa Tử…
Pháo - phản pháo ngày đêm dồn ứ
Lồng ngực ta nung lửa chặn thù
Tôi chồm mình qua bờ chiến hào
Lấp loáng thượng nguồn sông Lô ánh đỏ
Ôi sông Lô tuổi học trò thuở nhỏ
Miền Nam xa tôi hát khúc sông Lô
Uống bát nước đường trong hầm điểm tựa
Đồng đội quây quần hỏi chuyện phương Nam
Bạn cầm tay tôi nhắn lời “chia lửa”
Khi nghe mùa khô Campuchia
Nơi đây tràn trề thế đất
Vẫn cứ rạch ròi giữa trái tim tôi
Như sông Hậu sóng duềnh xa hút mắt
Đường biên xanh cột mốc dựng bao đời

(Vị Xuyên, tháng 7-1985)



Chiến tranh và tôi

Chiếc xe Gát chở thi hài người lính lao điên cuồng
xuống Hà Giang trên con đường độc đạo bị nã pháo
suốt ngày đêm. Ba người lính đưa bạn về, mặt mày
nhăn nhó lạnh lùng giận dữ. Tôi quặn người sau
những cú xốc đứt hơi nẩy lửa - mà mỗi lần, máu từ
kẽ ván quan tài lại nhức nhối ứa ra! Tôi lặng lẽ khóc
thầm giữ chặt đầu quan tài và hãi hùng nhìn khuôn
mặt ba người lính vẫn lạnh lùng giận dữ.
Xe thoát chết dừng trước barie trạm gác. Hai người
lính mang quân phục chỉnh tề lạnh lùng đòi thi
hành phận sự kiểm tra. Một người lính rách bươm
trên xe tôi lạnh lùng chỉ tay quát tháo: “Này kẻ
tuyến sau! Bay muốn kiểm tra xương máu hay
muốn hóa máu xương?”. Tôi kinh hoàng buốt nhói
trong tim.
Trời ơi chiến tranh! Sao mi nỡ làm con dao hai lưỡi?
Mi tôi luyện cho ta dũng cảm phi thường giữa trận
đánh quyết tử sáng nay. Mi lại hóa ta lạnh lùng chai
đá trước máu của chính bạn mình giữa chập choạng
tối nay. Rồi đây hẳn là ta sẽ dạn dày trước kẻ ăn xin,
trước người hát rong và trước cả mẹ của ta khi
người đã già nua lâm trọng bịnh.

(Hà Giang, tháng 7-1985)



Mong manh

Có những lúc ngồi lau súng
Ngẫm nghĩ về hòa bình vợ con cuộc sống
Ngẫm nghĩ về điếu thuốc rê
Ngẫm nghĩ về Dostoievski
Chợt thấy thương mình vô hạn
Phải nhắm một con mắt
Nhìn thấu từ đầu nòng vào ổ đạn
Kiểm tra kết quả thông nòng
Chợt nghĩ lòng vòng
Viên đạn xuyên qua người có thể chết
Bài thơ xuyên qua người có thể hồi sinh
Nghịch lý là
Khi đón một sứ giả hòa bình
Ta thường nã lên trời nhiều loạt đại bác
Có những bài thơ tuyệt tác
Lại viết về chiến tranh
Hình như cái gì cũng dễ là mong manh
Nếu ngẫm nghĩ khi ngồi lau súng

(Campuchia - Việt Nam, tháng 8-1989)

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2009

Bơi thuyền kayak trên sông Hậu

Tour "Bơi thuyền kayak trên sông Hậu" của liên doanh khách sạn Việt - Pháp, Victoria Cần Thơ, lâu nay thu hút du khách Mỹ và Nhật. Gần đây, tour này bắt đầu có khách nội địa. Giá cả như nhau, mỗi người 25 đô-la Mỹ.




Hai giờ chiều, chúng tôi khởi hành từ bến tàu khách sạn Victoria thơ mộng bên bờ sông Hậu. Cô Diễm, nữ sinh Cần Thơ, cùng tôi bơi chung một chiếc kayak có hai chỗ ngồi. Năm bạn khác, một người bơi lẻ để lo chụp hình, còn lại bơi đôi. Anh Phạm Hữu Nghĩa, hướng dẫn viên du lịch và là người thiết kế tour này, chạy một chiếc vỏ lãi theo đoàn để dẫn đường và phòng ngừa bất trắc.

Kayak khởi thủy là loại xuồng độc mộc bọc da hải cẩu của người Eskimo, nay khách sạn Victoria Cần Thơ đặt một công ty ở miền Tây đóng toàn bằng composite. Thuyền nhẹ, không chìm, nhưng dễ lật nếu không giữ được thăng bằng.

Diễm ngồi phía trước, nói: "Em biết bơi chút đỉnh nhưng có áo phao thì không sợ". Biết vậy nhưng cũng hồi hộp vì nhìn ra ngoài, sông Hậu đang mênh mông sóng nước phù sa mùa lũ. Tôi nhủ thầm, cây dầm hai mái nhẹ tênh, nếu mình cố móc cho đều hai bên thì chắc là yên bụng.

Ra tới vàm sông Hậu, mọi người rẽ vào sông Cần Thơ, nhắm hướng xóm Chài. Giữa ngã ba sông lộng gió, lại có nhiều tàu đò lục tỉnh đi về bến Ninh Kiều nên sóng mạnh hơn. Có lúc từng con sóng cắt ngang làm nghiêng ngả chiếc kayak, nước tràn cả vào chỗ ngồi. Lúc này Diễm đã ngồi bệt hẳn xuống khoang thuyền, đưa hai bàn tay ra làm hai mái chèo giỡn sóng, chắc là để tìm cảm giác an toàn. Hôm sau, Diễm mới nói: "Lúc đó em sợ thuyền bị lật, nhưng tin là nó được thiết kế cân bằng, nên vẫn muốn phiêu lưu với nó".

Anh Nghĩa cho biết thêm : "Khách Mỹ chịu tour này vì họ thích cảm giác mạnh, lại được bồng bềnh ướt đẫm trên sóng nước Mêkông. Còn khách Nhật lại thích vật lộn với sông nước và cũng thích được bình yên nên bơi len lỏi vào những con rạch nhỏ".


Chiều dần buông, sợ nước ròng mau cạn, chúng tôi bỏ bớt đoạn vàm Hưng Phú - rạch Cái Ðôi, quày ra để kịp vượt sông Hậu vào cồn Ấu. Không dè ra tới giữa sông, nước đã giựt xuống lưng chừng những thân cây bần mọc kéo dài theo đuôi cồn Cái Khế. Tuy vậy, sông Hậu vẫn mênh mông và băng băng sóng gió. Trong khi hai chúng tôi bị gió đẩy trôi xa khỏi đoàn gần nửa cây số thì ở đây một chiếc kayak đã được kéo lên vỏ lãi, chiếc kia phải tách bớt một người lên vỏ lãi theo anh Nghĩa. Chiếc kayak của các bạn tôi đã bị lật ngay chỗ sông cạn nhưng lại đầy sóng gió này. Thế mà Diễm vẫn gan góc không chịu lên tàu lớn, tiếp tục cùng chiếc kayak mong manh ngược dòng sông cái quẹo vào cồn Ấu.

Hoàng hôn đã thắm một góc trời. Những rặng bần hai bên con rạch nhỏ dập dềnh phù sa đỏ trôi chầm chậm theo con nước ròng. Khua nhẹ mái dầm, thuyền kayak cũng lặng lẽ trôi. Quanh co len lách một hồi đã tới nhà vườn ông Hai. Ông bà Hai và cậu con trai út ra tận cầu bần đón khách, đưa ra sau vườn. Ông Hai hái một chùm mận chín tặng Diễm. Từ đó cho tới khi khu vườn xanh đổi thành màu của màn đêm cồn Ấu, là bất tận những câu chuyện quê mùa tình nghĩa giữa khách và chủ. Tôm lóng nướng lửa than, ếch nướng mọi, cháo gà, rượu trái cây... càng làm mọi người chếnh choáng trong tiếng đàn ghi-ta phím lõm của ông già Hai và những bài ca tài tử của chàng trai hàng xóm. Ông Hai nói: "Khách Tây ham cảnh này lắm, cứ đòi ở lại tới khuya".

Dùng dằng quá chén quá giờ, Diễm không thể ở lâu hơn, anh Nghĩa được cử đưa cô về trước rồi quay lại rước đoàn. Người đi kẻ ở coi vậy mà cũng lâm li trên bến rặng bần. Tới chừng con trăng mười bảy loang loáng một vùng trời nước Hậu Giang thì những người khách sau cùng cũng đành chia tay gia chủ, để làm một cuộc vượt sông trăng kỳ thú trên những chiếc kayak mỏng manh đặng quay trở về với phố thị Tây Ðô...■


____________________

Ảnh: Trương Công Khả

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2009

Bềnh bồng sông nước miền Tây

Giao thương nào phải chỉ là chuyện đi ra ngoài bán buôn mà còn là rủ người ngoài vào buôn bán. Xin kể chuyện của Ben và Ánh, cặp vợ chồng Việt – Pháp với “ba chị em” du thuyền mang tên dòng sông Hậu và hai nhà hàng trên bến Ninh Kiều…

“Chị hai Bassac” - Ảnh: Benoit Berdu

- Công ty TNHH Xuyên Mê-kông – Trans Mékong – một cái tên rất Việt - Pháp và ý tưởng kinh doanh cũng rất miền Tây, đúng không?
Ben chìa danh thiếp, nói tiếng Việt giọng dí dỏm. Nguyệt Ánh liếc chồng:
- Lúc còn ở Hà Nội, Ben đã vẽ hình một chiếc du thuyền.
Ben tiếp lời vợ:
- Tới năm 1977 về Cần Thơ, mình đã mơ ước ngày nào đó được sống trên một chiếc du thuyền.
Bây giờ, hai vợ chồng đang thỏa ước mơ. Bên bến Ninh Kiều thơ mộng, họ mở hai nhà hàng mang tên Nam Bộ và Sao Mai với phong cách ẩm thực xen kiểu Nam bộ và kiểu Pháp. Nhà hàng Sao Mai nằm gọn trong chợ cổ Cần Thơ, một ngôi chợ do Pháp xây từ hơn 100 năm trước. Chỉ vài bước chân xuống bến tàu trước mặt là gặp “ba chị em” du thuyền mang tên Bassac, tên dòng sông Hậu ngày xưa. Đó là ba chiếc thuyền gỗ đen bóng, lâu lâu về đây neo đậu chờ đưa đón khách đi chơi qua nhiều tỉnh đồng bằng. Cách đó vài khu phố là văn phòng Công ty Xuyên Mê-kông. Vài bước vào con hẻm gần văn phòng trên đường Ngô Quyền, là tổ ấm của Ánh và Ben, với ba cô con gái nhỏ và ông bà ngoại.
- Vì sao anh chị đặt tên du thuyền là Bassac? - Tôi hỏi. Ben lại nói tiếng Việt làu làu:
- Nó mang cái hồn sông nước miền Tây Nam bộ. Nó cũng mang cái hồn của một chiếc thuyền chài miền Tây.
Không phải đi xa, Ben thuê xưởng đóng tàu Hiệp Lợi bên Xóm Chài đối diện bến Ninh Kiều đóng chiếc “thuyền chài” đầu tiên. Ben giải thích:
- Phòng nghỉ và mọi bài trí của thuyền đều bằng gỗ, cả những chiếc đèn lồng cũng được chạm khắc gỗ có hoa văn chữ Thọ và chữ Triện.
- Có vẻ ấm áp gia đình quá! - Tôi nói. Ben cười lúm cái đồng tiền:
- Nhưng nó phải biết “giao thương quốc tế”, tức là không làm cho du khách nước ngoài thấy quá xa lạ khi đi chơi với nó trên sông nước miền Tây.
Rồi anh lấy thí dụ, lắp ổ điện phải tiện tay khách, đường dây điện, bố trí máy, vô-lăng, hệ thống nước uống, nước lạnh, máy lạnh… phải tạo tiện nghi cho khách và phải an toàn, có cách âm, cách nhiệt, chống cháy.
Vợ chồng Ben tin là du khách nước ngài sẽ về với miền Tây ngày càng nhiều hơn, vì theo lời Ben: “Sông nước ở miền Tây thanh bình và đẹp mê hồn”. Công ty Xuyên Mê-kông đang hợp tác với nhiều hãng lữ hành để đưa du khách từ bến Ninh Kiều bềnh bồng sóng nước sông Hậu, sông Tiền, qua Trà Ôn, Cái Bè, lên Mỹ Tho, về Long Xuyên, Châu Đốc… và sẽ có ngày sang cả Campuchia. Tới tháng 2-2009, giá cả các tour này như nhau, 204 USD cho một người đi hai ngày, một đêm. Tất nhiên đi càng đông thì giá càng giảm. Nhưng cũng không đông lắm, chiếc Bassac “chị Hai” chỉ đón 12 du khách, “hai cô em gái” kia thì mỗi chiếc đón 24 khách.
Nhìn xa xa, “chị Hai Bassac” có dáng giống chiếc ghe bầu gốc Cần Đước của giới thương hồ miền Tây. Vợ chồng Ben đã “thổi cái hồn kinh doanh” vào thành chiếc du thuyền ba tầng, có sáu phòng ngủ đôi, phòng đọc sách, phòng xem phim, nhà hàng; có bếp nấu ăn riêng để mở những tour dạy nấu ăn kiểu Nam bộ mà hai nhà hàng trên bến Ninh Kiều lo phần “chủ xị”. Nguyệt Ánh giải thích về khoản này:
- Du thuyền lo phục vụ khách những món ăn đặc sản của miền Tây, nhất là các món cá và tôm nước ngọt.
Ben bổ sung:
- Khách cần sẽ có thêm thuyền kayak và xe đạp để ai thích thì bơi kayak trên kênh rạch hoặc lên bờ chạy xe đạp trong thôn xóm miền Tây.
Nói rồi, Ben sửa kính cận, nheo mắt “chốt lại” ý tưởng kinh doanh của mình:
- Muốn khám phá hết tính chân thực của đồng bằng sông Cửu Long, phải đi bằng tàu vì đặc sản của vùng này là giao thương sông nước.

₪₪₪₪₪₪₪₪

Ben là tên Việt. Ít ai ở Cần Thơ còn nhớ rõ tên thật của anh là Benoit Berdu. Cũng ít người biết ông Tây vui tính dễ thương này quê gốc Normandie, tận miền Tây Bắc nước Pháp, đã từng đến Paris học kỹ sư cơ điện. Mà thời sinh viên, anh lại khoái học tiếng Hoa, tiếng Nhật và khi đi làm thêm ở thư viện Diên Hồng của cộng đồng người Việt ở Paris thì lại mê tiếng Việt. Thế là năm 1992, tốt nghiệp đại học, anh khoác ba lô sang Hà Nội để “khám phá Việt Nam”.

Trên du thuyền Bassac - Ảnh: Benoit Berdu

Bây giờ, thỉnh thoảng dân Cần Thơ hay gặp Ben ghé ăn phở Minh ở đường Huê Viên, nơi có nhiều bóng cây hoàng hậu. Có vẻ mắc cỡ, Ben nói:
- Nó luôn gợi nhớ phố ăn uống Cấm Chỉ ở Hà Nội.
Nguyệt Ánh lại liếc chồng:
- Ở đó bọn em có nhiều kỷ niệm.
Rồi chị kể, hồi còn là sinh viên sư phạm ngoại ngữ ở Hà Nội, chị cùng một nhóm bạn, tối đi làm thêm tại quán Café Paris, hay gặp anh chàng “Tây mắt kiếng” làm việc cho tập đoàn xây dựng GEC Alsthom. Lạ là anh chàng này tối nào cũng ghé quán và cứ thích rủ Nguyệt Ánh đi ăn phở phố Cấm Chỉ.
- Sợ lắm, không dám đi một mình, phải rủ thêm đám bạn.
Nguyệt Ánh cười, còn Ben thì hài hước:
- Tán tỉnh một người nhưng phải rủ mười người đi ăn cháo cá Cấm Chỉ suốt hơn hai năm trời.
Và rồi vào mùa xuân năm 1996, họ làm đám cưới. Tới cuối năm 1997, anh hai chị “thiên di” vào Nam với “hai chú chim non bé bỏng”, Ngọc Sương 16 tháng tuổi và Thiên Nga mới hai tháng tuổi.
- Chỉ vì ước mơ được sống như phù sa sông nước miền Tây.
Ben lại ví von như vậy. Và anh đã làm tổng giám đốc liên doanh Total Gaz Cần Thơ bốn năm, sau đó thêm một năm làm giám đốc chi nhánh Groupama, một công ty chuyên về bảo hiểm nông nghiệp của Pháp tại Việt Nam lúc ấy. Ben nói:
- Tất cả sự khởi động đó là để thực hiện ước mơ làm du thuyền Bassac để được bềnh bồng trên sông nước miền Tây.
Nom hai vợ chồng Việt – Pháp này có vẻ ăn ý với nhau quá, tôi cố tìm một câu hỏi tế nhị để nghe họ chia sẻ. Cả hai đều nhẹ nhàng kể, họ đồng cảm với nhau trong những chuyện tưởng chừng khó hòa nhập hết mình bởi cội nguồn văn hóa khác nhau. Tỷ như chuyện chỉ một mình Ben là người Pháp sống chung với một gia đình Việt có lúc đông tới tám người. Ben nói:
- Ở bên Pháp không như vậy, nhưng ở đây Ben sống rất thoải mái vì tính Ben rất cởi mở, đó là cách sống hòa thuận.
Anh lại hài hước:
- Từ người nước ngoài, giờ mình đã trở thành người nước trong, gạo trắng mất rồi!
Tôi hiểu Ben chơi chữ, vì Cần Thơ nổi tiếng câu ca dao: “Cần Thơ gạo trắng nước trong. Ai đi tới đó lòng không muốn về”. Còn chị Ánh thì nói:
- Ánh thích sống thiệt tình. Mà đất miền Tây, đất Cần Thơ này dễ chịu lắm. Nó làm cho mình cảm thấy thanh bình trong cuộc sống.


___________________

TransMéKong
www.transmekong.com

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2009

Tặng người

♥♥♥

Xin gởi tặng người ba tấm thiệp
Để người tặng bạn Ngày Tình Nhân
Ba nơi ba tấm lòng hào hiệp
Lãng du một chút khoẻ tinh thần



♥♥♥


♥♥♥


♥♥♥


♥♥♥