Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

Gạt nước mắt để sống



12 truyện ngắn trong tập truyện Gạt nước mắt đi, đúng như lời giới thiệu của nhà xuất bản Trẻ: “Hiện thực đến trần trụi. Mộc mạc đến thô ráp mà vẫn đầy ắp tính nữ. Khao khát đến tuyệt vọng về hạnh phúc, tình yêu và sự cứu rỗi”.




Tác giả thường hóa thân vào nhân vật con trai và xưng “tôi” để làm người kể chuyện, đa phần là chuyện về cuộc sống của lớp người nghèo khó dài từ đời ông tới đời cháu, ở những xóm nghèo nhất chốn thị thành hoặc nông thôn An Giang, quê hương tác giả. Ở những nơi tận đáy xã hội ấy, thiện và ác, hạnh phúc và khổ đau, thủy chung và phản bội, dục vọng và từ bi… ẩn hiện khôn cùng trong giọng kể lạnh và đậm phương ngữ Nam bộ.

Thí dụ như trong truyện Đánh thức trinh nguyên: “Nó biết là đời nó đừng mong mỏi người ta cho cái gì dù chỉ là chùm thun. Năm tuổi gián tiếp hại chết mẹ, bảy tuổi đã không còn gì để mất. Không phải người ta cưỡng bức, là nó tự nguyện… Tự nguyện đổi chác với một cái giá rẻ mạt, rẻ hơn rác rưởi. Cái loại này là ác mộng của thế giới, đừng dại dột dính tới… Tôi thèm biết bao được chạy tới, ghì sát thân hình trong trẻo của Tiểu Hồi bằng đôi tay nồng ấm của mình, ao ước được áp mũi vào đôi má hồng hào mướt rượt kia, hít những hơi no đầy… Những cơn thèm tuột sâu tận đâu đó trong tôi, moi ra những cơn đau bủn rủn tay chân”.

Hay như trong truyện Gạt nước mắt đi, một truyện có không gian rộng dài từ Việt Nam, Campuhia, Thái Lan qua tới Mỹ: “Tôi mắc cười muốn khóc. Đi qua cửa địa ngục cũng hay, thấy trần gian này đẹp từ đầu tới đít. Nhưng, anh không thể quên được những ngày ở rừng. Mà làm sao quên được, người chớ có phải thú vật đâu”. Hoặc: “Tôi thả nỗi buồn mình cho nó tung tẩy đầy trên đầu, trước mặt sau lưng. Chỉ có không dám giẫm lên nó để bước tới. Hồi còn ở nhà, ức lòng quá thường ao ước, mình sẽ vượt biên, mình sẽ tìm một vùng đất mới. Giờ thì chỉ mong được làm một hột bụi thiệt nhỏ. Khi đó, ai muốn giẫm đạp giày xéo hay là có bị giông bão cuốn đi bất cứ phương trời nào cũng không hề hấn… Mà liệu hột bụi có đẩy nổi kí ức ra khỏi cái hình hài quá nhỏ nhoi của nó không?”.

Câu hỏi này chắc hẳn không chỉ của nhân vật xưng “tôi” trong truyện. Hẳn là nó thuộc về tác giả, một phụ nữ nhỏ nhắn có cái nhìn ánh lên sự chịu đựng đầy vị tha.

Ở bìa kép đầu tập truyện này, NXB giới thiệu về tác giả: “Võ Diệu Thanh là một cô giáo dạy mỹ thuật tiểu học và là một phụ nữ sống với văn chương bằng tất cả tình yêu buồn bã và trong trẻo trong tâm hồn. Giải nhì Cuộc vận động sáng tác Văn học tuổi 20 lần 4 với tập truyện ngắn Cô con gái ngỗ ngược. Giải nhất cuộc thi viết Truyện ngắn YuMe 2011 với tác phẩm Người đàn bà đa tình. Giải nhì cuộc thi Truyện ngắn Đồng bằng sông Cửu Long lần thứ 4-2011”.

Còn ở bìa kép cuối, tác giả tự bạch: “Tôi giữ những điều xưa cũ vì nó nhắc nhớ hiện tại. Mình đó, đang sống trong thời hiện đại đó, nhưng vô tâm vẫn đi vào những chỗ dễ trợt chân mà người xưa đã vấp té tơi bời rồi” ■

* Mời đọc thêm tại báo Thanh Niên:
http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130226/gat-nuoc-mat-de-song.aspx

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Thơ Thu Hà, một tác giả trẻ ở Đại học Cần Thơ


Ngày 19-1-2013, Hội Nhà văn thành phố Cần Thơ tổng kết trại bồi dưỡng sáng tác trẻ 2012. Trong số 18 tác giả dự trại, có nữ sinh viên Nguyễn Thị Thu Hà, năm 2 Ngữ văn   đại học Cần Thơ, để lại những bài thơ kí bút danh Thu Hà, làm “động lòng người”.

Thu Hà đọc thơ tại Hội Nhà văn TP.Cần Thơ - 19.1.2013


Nhà thơ Lê Chí nhận xét: “Một hiện tượng. Mới lắm. Mừng cho đồng bằng sông Cửu Long”. Nhà thơ trẻ Huỳnh Thúy Kiều ở Cà Mau, người được mời trao đổi kinh nghiệm sáng tác, nói: “Thu Hà có những câu thơ giàu hình tượng, giàu sức gợi, khi đọc thơ Hà, tôi có nhiều hứng thú và thật sự xúc động”.

Ở buổi tổng kết trại viết, thấy Thu Hà rụt rè và ít nói, không như ngọn lửa khát cháy trong thơ của mình. Khi được mời phát biểu, cô đọc một trang viết sẵn, cảm ơn trại viết và bộc bạch: “Còn gì bằng việc tìm thấy ngọn lửa của tuổi hai mươi? Tuy chỉ mới nhen nhóm nhưng em cảm thấy điều đó rất tuyệt!”.

Tôi xin địa chỉ email và hỏi cô vài chuyện. Hôm sau cô gởi mail trả lời: “Cháu không nghĩ rằng thơ mình ấn tượng như chú nói, vì cháu đưa cho bạn bè và anh chị đọc ai cũng kêu không hiểu cháu nói gì. Và một số lý do khác nữa nên có một thời gian cháu đã ngưng sáng tác. Chỉ gần đây khi tham gia câu lạc bộ Ngữ văn của khoa và tham gia trại sáng tác cháu mới có can đảm sáng tác lại”.


Thu Hà tại trường Đại học Cần Thơ


Hỏi chuyện gia đình, cô kể: “Cháu sinh ra và lớn lên ở Cà Mau. Ba mẹ cháu đều là nông dân. Năm cháu học lớp 6 thì mẹ cháu mất, năm cháu học lớp 8 thì anh hai cháu mất, đến năm cháu học 11 thì ba cháu mất. Cháu có bốn anh trai và một em gái khác mẹ. Anh thứ hai và anh thứ tư của cháu có khiếu làm thơ, nhưng cháu thì đến năm học lớp 11 khi nhà trường phát động cuộc thi làm tập san cháu mới biết là mình có thể sáng tác, lúc đó cháu đã viết hơn hai mươi bài trong vòng một tuần. Bài thơ đầu tiên cháu viết là nhờ cảm xúc sau khi đọc được một bài thơ của anh Hai cháu làm trước khi mất. Lúc đó, cháu hy vọng rằng sẽ tìm được những bài thơ của anh Hai sáng tác khi còn sống để đóng thành một tập, nhưng không thực hiện được. Sau khi biết mình cũng có thể làm thơ, cháu đã ước rằng sẽ tiếp theo bước đường dang dở của anh Hai, được chừng nào hay chừng ấy, nhưng không được ai cổ vũ tinh thần nên cháu cũng không dám suy nghĩ nhiều”.

Xin gửi đến bạn đọc một số bài thơ của Thu Hà, nhân trại viết ở Cần Thơ.

♥♥♥♥♥♥♥♥♥


THƠ VIẾT TRONG MỘT ĐÊM MƯA


1.


Mưa lại về bên em cào xé
Loang lổ tường rêu
Cào
Cào
Cào
ứ ra giọt máu
màu vôi
những ánh sao xa xôi
nghe mưa rủ nhau chạy trốn
những kí ức bề bộn
thản nhiên tìm về
rượu tê đầu lưỡi
một mình nói cười
kẻ điên!
Xoã tóc chập choạng trong đêm
kẻ điên đi tìm thần Chết
đêm cứ trôi mải miết
để biết ngọt đầu môi
anh xa xôi
nụ hôn bỏ dở
màu son khô
quệt!
nhìn xem!
son ở trên tay
và anh
ở đấy!

2.


Mưa
điệu nhạc rỗng tuếch!
Gameshow nhàm!
Thước phim mục rỗng!
Kỉ niệm ngủ quên
mở mắt tìm về
vuốt ve!
Cà phê
ứa tràn nước mắt
hoá đỏ
vết thương bị cào
Nào!
Đi tìm tình yêu
Vùi trong đống hoang tàn đổ nát
Vùi trong những giọt nước mắt
đỏ tươi
Vùi trong trái tim em
đá cuội
Vùi trong anh
mưa đêm!

3.


Nực cười
Mưa mang giày cao gót trên nóc nhà em mục rỗng
Đi đi lại lại
hư không
Mong ngóng
Chờ đợi
Giận dữ
Âu lo
Như một ả nhân tình chờ tình nhân sương khói
Già cỗi!
Mái nhà của em lỗ chỗ nước mưa
Những giọt mưa màu đỏ
Những giọt mưa chưa cầm đã vỡ
Những giọt mưa vừa nhìn đã tan
Thôi!
Bỏ quắt những giọt mưa tắm ướt sàn nhà
Mang hoa khô đi vứt
Để kỉ niệm ngủ quên

4.


Đêm mưa sinh ra một mụ điên
Đi giữa cơn mưa ngật ngưỡng
Nói cười
Phanh ngực ra phơi
Tuổi trẻ bùng cháy
Những nụ hôn chết dại
Những ngón tay mềm mại
vuốt ve
Xoã tóc vai trần
Tình ngây ngất…
Chớp mắt
Tuổi trẻ vụt tan
Nụ hôn màu khói
Tay mềm rút vội
Quay lưng!
Ngực đầy nếp nhăn
Quả tim rúm ró
Người chẳng đoái hoài
Trời chẳng đoái hoài
Tình bạc thếch
Nên
Nói cười
Ngật ngưỡng
Một mụ điên được sinh ra
Để quên!

5.


Không có mùa đông
Chỉ có mùa mưa và mùa nắng
Những ngày đầu mưa
Lạnh
Tâm hồn lên mốc
Không có nắng để phơi
Khép miệng, buông rèm
Để mặc mưa viết nhớ thương trên ô cửa kính
Lấy những chai nước sơn đủ màu
Quệt vào ngón tay
Ngón cái màu hồng
Ngón trỏ màu đỏ
Ngón giữa màu tím
Áp út màu xám
Cuối cùng màu đen
Đưa bàn tay lên
Nực cười
Ngón cũng già nua như năm tháng
Ngón nào của anh?
Ngón hồng không có anh
Ngón đỏ không có anh
Xám, đen không có anh
Hay anh ở trong màu tím?
Cũng không!
Anh ở trong ngón chưa mọc ra…









♥♥♥♥♥♥♥♥♥

MỘT NGÀY SAY


Một ngày
rũ bỏ những mối tơ công việc
khép lại
những lo toan,
căng thẳng
balô lên đường!
Bỏ lại sau lưng
tiếng còi xe inh ỏi
màn khói bụi vây trời...
Ta đi tìm vùng đất mới
nơi ta có thể căng tràn lồng ngực
hát nghêu ngao cùng những đàn chim
nằm xoải người trên thảm cỏ
nghe hơi thở đất lành!
ngắm cánh diều no gió trên nền trời xanh
lâng lâng, rợp ngời
ta như lạc vào thiên đường cùng đàn bướm
những cánh bướm đủ màu như muốn cất ta lên!
ngắt một loài hoa không tên
kết thành chiếc nhẫn
tặng con kỳ nhông đổi màu
Diệu kỳ thay!
tán cổ thụ như một nốt ghi-ta xanh
hòa âm cùng bọt nước trắng xóa
nơi thác cao
Suỵt! khẽ nào!
nhắm mắt
lắng nghe
bản nhạc thiên nhiên như du dương, như réo rắt, như trầm, như bổng...
Ôi! cuộc sống!
Ta say!
...
Một chú hươu sao
nhìn ta mỉm cười...









♥♥♥♥♥♥♥♥♥

 

NGƯỜI PHỤ NỮ ĐỢI CHỒNG


Người phụ nữ đợi chồng
Bên gốc xoài ngập màu đêm
Gió như những đứa trẻ vô tâm nghịch làn tóc
Rồi ngập ngừng khi thấy bóng thời gian

Đã bao tháng năm
Khi những đứa con đã đi vào miền cổ tích
Người phụ nữ đợi chồng nơi góc tối
Đôi mắt thăm thẳm
Âu lo

Người chồng trở về sau những cuộc say
Hát, cười, và nói
Xen lẫn cả tiếng trách người, tiếng oán đời và những tiếng tát tay
“Anh ấy đang say!”
Và cứ thế trên bức tường nhem nhúa
In bóng người phụ nữ
Lấy khăn lau cho chồng…







♥♥♥♥♥♥♥♥♥


ĐÊM TRÊN CẦU QUANG TRUNG


Đêm trên cầu Quang Trung
Gió ngốn ngấu từng khuôn mặt
Một chiếc xe, ba mái đầu

Có một mái đầu mang hình tam giác
chất chứa những suy tư
lôgic những dự định
rắn rỏi phát ngôn
lạnh hơn gió
tròn xoe mười đầu ngón tay

Có mái đầu mang hình tròn bị hở
cứ xoay vòng những suy nghĩ vô tư
những suy nghĩ giống chiếc lá đói màu bên mép đường thành thị
chốc chốc kẹo mút màu hồng
ngoảnh lại tóc đã thành màu nấm
cái đầu tròn bị hở
trọn rối những giấc mơ…

Một mái đầu không có hình để gọi
rối rắm
vô ngôn
giọt nước mắt màu nâu rớt trên mái đầu
lạ kỳ!
không vỡ!
nó lồng vào mái tóc rối rắm những hình thù
luồn vào trong hốc mắt
ngủ quên…

Đêm trên cầu Quang Trung
Không bóng người câu cá
Ba mái đầu và một chiếc xe
Lặng nhìn
Dòng sông vẫn hát…




♥♥♥♥♥♥♥♥♥


Mời đọc thêm tại: http://www.vannghesongcuulong.org.vn/modules.php?name=News&op=viewst&sid=9720

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

Thấy Phật



Thấy Phật là đối diện với chính mình 
Để tự hiểu mình đang sống trong từng sát-na cuộc sống 
Mình đừng làm cho ai phiền lòng vì ham muốn 
Dẫu chỉ là những ham muốn phiêu bồng được sẻ chia 
Được nghe được nhìn được im lặng tiễn đưa 
Thế giới nội tâm của người bạn nhỏ 
Thế giới vị tha của loài hoa cỏ 
Thế giới trật tự dạt dào của dòng sông 
Để nhớ rằng mình đang sống giữa hư không 
Mà trong đó có những sóng âm thanh vi diệu 
Của tình thương của tấm lòng đồng điệu 
Sâu sắc ân cần nhè nhẹ sẻ chia 
Như một ngày 
Bình dị 
Dưới mưa. 


Tranh: ViVi



















♥♥♥♥♥♥♥♥

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

CUỐI NĂM



Giở sách Thấy Phật (*) hiện ra nhành huệ trắng 
Em đang ở đâu 
Hương thơm từ sách hay từ huệ 
Lặng thầm bay lên 
Như ngọn khói trà sen 
Ướp mỏng manh gian phòng trắng 
Cửa sổ mở tung 
Nồng nàn nắng

Giã từ Cửu Long xanh 
Gõ cửa Sài Gòn trắng 
Ngọc ngà sách Phật tinh khôi 
Nhập môn bộ máy

Thế có nghĩa là đồng hồ đang chạy 
Như nhịp đập con tim 
Như là Sài Gòn trắng 
Như là Cửu Long xanh

Anh nhập môn bộ máy 
Gặp bất nhẫn buồn một chút 
Gặp vô cảm lạ lùng hai chút 
Gặp hoang tưởng thông minh 
Bàng hoàng ba bốn chút 
Muốn hỏi Phật vô cùng 
Chỉ gặp lại hương xưa

Nhành huệ trắng tinh khôi 
Sáng chủ nhật đong đưa 
Gầy hơn tuần trước

Thì yên lặng sẻ chia như nước 
Đối diện với mình 
Thấy Phật




♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥

(*) Thấy Phật – sách của Cao Huy Thuần

Tản mạn bên bến Ninh Kiều



Chiều cuối năm, ngồi ở công viên bến Ninh Kiều của Cần Thơ, nghe dòng âm thanh cuộc sống náo nức quanh mình, lòng dậy lên một vài điều hy vọng…




Ảnh: Xuân Hoàng

1.

Hy vọng trong năm 2013, nếu có những hội thảo, hội nghị liên quan tới đề tài biến đổi khí hậu và nước biển dâng như đã làm trong năm, có thể giúp cho nhiều người hiểu và sống với chuyện này thiết thực hơn. Năm 2012, ngay tại bến Ninh Kiều này, trong những hội trường tươm tất của khách sạn Golf, khách sạn Ninh Kiều… nhiều nhà khoa học và không ít giới chức chính quyền vùng đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) đã cảnh báo về môi trường ĐBSCL sau 100 năm nữa. Rằng khi đó, theo dự báo, nếu nước biển dâng một mét, một nửa diện tích ĐBSCL sẽ chìm trong biển nước.   


Ảnh: Duy Khương


Mà 100 năm nữa thì lâu lắm. Còn hiện nay, chỗ tôi ngồi ngắm hoàng hôn đang xuống ngoài sông Hậu kia, vào mùa triều cường trong năm, có bữa nước đã ngập gần đầu gối. Lúc đó, nhiều con đường lớn ở quận Ninh Kiều trông như những dòng kinh, riêng khu dân cư mới ở trung tâm thương mại Cái Khế bên kia cầu Ninh Kiều thì khá giống một vùng… đất ngập nước (wetland) mà giới khoa học thường nhắc tới. Lạ là khu này mới mọc lên mươi năm nay khi mở rộng đô thị Cần Thơ. Quy hoạch, xây dựng trong thời hiện đại mà cái cốt nền thì dường như “thua xa” cái cốt nền của chợ cổ Cần Thơ xây cách nay hơn 100 năm. Bằng chứng là khi đó, chợ cổ Cần Thơ ở bên này không bị ngập như bên kia.

Không thể hy vọng là tới mùa nước nổi hay những tháng triều cường năm 2013, nội ô Cần Thơ khô ráo hơn. Nhưng hy vọng là trong cảnh ngập này, không còn phải nghe những lời giải thích chung chung là “do tác động của biến đổi khí hậu và nước biển dâng” hoặc “do đô thị Cần Thơ đang lún dần vì quá cũ” (?). Cũng hy vọng là nếu còn những cuộc họp về chuyện này thì nhiều vị đại diện chính quyền các cấp nên ngồi lại với các nhà khoa học lâu hơn chớ không chỉ tới đọc lời chào mừng xong rồi… rút. Để có thể hiểu chuyện, cùng nhau mổ xẻ nó rồi tìm cách giúp người dân “chung sống” hoặc phòng ngừa với những tác hại nhãn tiền ở ngay hôm nay. Bởi trong hệ thống chính trị hiện hành của đất nước, những chuyện lớn và tác động sát sườn tới đời sống xã hội như vậy, nếu chính quyền “chỉ dự hội thảo” thì rốt cuộc giới khoa học cũng “bó tay”.   

2. 

Tết này Cần Thơ không có “đường hoa” như dự tính ban đầu, hồi tháng Mười. Nghe tin này, nhiều người thấy tiếc nhưng cũng có nhiều người nhẹ lòng. Tiếc vì có đường hoa xuân kiểu đường hoa Nguyễn Huệ thì cũng vui và có thể làm rộn ràng thêm phố phường ngày Tết. Nhẹ lòng vì nhiều bà con nhà vườn lo “cái nồi cơm” hoa kiểng ngày Tết của mình có thể bị ảnh hưởng, nhất là nơi dự tính lấy làm “đường hoa” do bị cấm kinh doanh. Và nhiều người lo hơn khi biết cần phải chi trên 6 tỉ đồng (dù là tiền vận động tài trợ) để làm đường hoa. Bởi kinh tế nước nhà (chớ không riêng Cần Thơ) năm 2012 quá khó khăn; số tiền đó để góp với ngân sách lo cho người nghèo được ấm lòng ngày Tết, chắc sẽ tốt hơn. 


Ảnh: Xuân Hoàng
    

Thế là vào một ngày cuối năm, UBND thành phố Cần Thơ đã họp với đại diện nhiều doanh nghiệp và báo giới, cho hay, dừng làm “đường hoa” nhưng thay bằng dự án làm “đường đèn nghệ thuật Cần Thơ”. Có một “phố tỏa sáng Cần Thơ” mừng năm mới bằng hiệu ứng nghệ thuật từ ánh sáng điện minh họa cho chủ đề “Cần Thơ xưa và nay” (lấy hoa đào và hoa mai làm nền), kéo dài từ giao lộ Quang Trung nối đại lộ Hòa Bình tới cổng trụ sở UBND thành phố Cần Thơ. Vẫn phải vận động các doanh nghiệp, ngân hàng tài trợ hơn 2 tỉ đồng và tốn thêm điện, dù xài đèn led là chính. Riêng những người đề xuất ý tưởng này thì nhấn mạnh, “cố gắng làm đẹp hơn cho người Cần Thơ trong dịp Tết”.


Ảnh: Xuân Hoàng


Hy vọng là những lo toan ấy sẽ cộng hưởng được với niềm vui của bao người trên những con đường hoa Tết truyền thống vốn có từ bao đời nay ở Cần Thơ. Như ở chợ hoa xuân bến Ninh Kiều, chợ hoa xuân đường Hoàng Văn Thụ - hồ Xáng Thổi, hoa xuân chợ nổi Cái Răng… Hay như ở những chợ hoa rộn ràng sắc màu đồng quê dài theo nhiều khu phố, làm cho đời sống ven đô không xa cách mấy với nội đô. Ở những chợ hoa này, có thể gặp lại người làm vườn từ nhiều nơi ở ĐBSCL như Sa Đéc của Đồng Tháp hay Cái Mơn, Chợ Lách của Bến Tre…


Ảnh: Xuân Hoàng

Ảnh: Xuân Hoàng

Ảnh: Xuân Hoàng


Ảnh: Xuân Hoàng

Và trước phút giao thừa, trên những lề đường đầy hoa ấy, có thể gặp nụ cười của một mẹ già hay của một chàng trai, cô gái vừa bán được một nhành mai hay một giỏ cúc vàng để có thêm chút tiền kịp về nhà đón Tết. Có được nhiều nụ cười của người nghèo, nhất là của bà con nông dân, trong cái Tết mà nền kinh tế đang chồng chất khó khăn như năm nay, đó mới thực là cái đẹp của ngày Xuân.   

* Bài này đã đăng Thời báo Kinh tế Sài Gòn số Tất niên (31-1-2013)              

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

Hạc của hạt




Tại buổi sinh hoạt CLB Văn học - Hội Nhà văn TP.Cần Thơ vào chủ nhật tuần trước (27.1), bạn bè văn nghệ đã “cho ra mắt” tập thơ “Hạc” của nhà thơ Lê Chí (do NXB Hội Nhà văn cấp phép) vừa mới lấy từ nhà in về. Tác giả, như một ông già hiền lành, từ đầu tới cuối chỉ ngồi yên lặng ở cuối hội trường, lâu lâu nheo mắt cười. 



Người dẫn chương trình nói: 
- Tết Quý Tỵ này, anh Lê Chí, nhà thơ cầm tinh Nhâm Thìn, lên tuổi 74. Anh đón tết bằng tập thơ “Hạc”, sau tập “Thời gian” phát hành năm ngoái. Anh Lê Chí không xin kinh phí từ quỹ hỗ trợ sáng tác của Hội Nhà văn mà tự in tập thơ này; tốn hết gần 15  triệu đồng để in 600 cuốn. Do vậy, đề nghị các bạn hãy mua sách ủng hộ nhà thơ trong thời buổi kinh tế thị trường hôm nay. Và xin chú ý, ở bìa kép có ghi rõ số điện thoại và email của Lê Chí (0918.012.308; chilebs@gmail.com) trên con số giá bìa là 50.000 đồng. Để nhờ các bạn giới thiệu với bạn bè ở xa.

Mọi người vỗ tay chia sẻ cách “tiếp thị thơ” này và nhiều người liền mua thơ rồi lật ra xem. Không đợi ý kiến của bạn văn, người dẫn chương trình nói tiếp: 

- Anh Lê Chí đã chọn ra 40 bài thơ trong số gần 100 bài anh viết mấy năm nay, từ những chuyến đi ở nhiều nơi trong nước và sau bao suy tư về thế thái nhân tình. Bạn có thể gặp lại Điện Biên Phủ, Phú Quốc, hòn Đá Bạc, Thất Sơn… với những ưu tư thời cuộc. Đêm thức cùng hoa nở hay khắc khoải nghe tiếng tắc kè, anh viết “Độc thoại hoa” và “Tiếng tắc kè”. Sống một mình lặng lẽ, dù có gắn cái chuông ngoài cổng nhưng “nhiều lúc ngỡ mình ở đảo”. Giáp tết năm nào, xem tivi gặp người đàn bà bán hàng rong trên phố phường Hà Nội, anh viết bài thơ “Gánh hàng rong” với mấy câu kết: Hà Nội rồi sẽ không còn những gánh hàng rong/ tranh Đông Hồ khuyết đi một góc/ tiếng rao khuya xa vắng ngậm ngùi. Thương những chiếc xe ba gác của người nghèo ở Sài Gòn, Cần Thơ… không còn nữa, anh viết bài thơ “Cổ tích bây giờ”, có những câu như vầy: Nước mắt mồ hôi/ đổi từng chén gạo/ cái chữ nhiều khi nhờ đó nẩy mầm. Rồi có một lần rời Cần Thơ về với quê nhà Cà Mau: Quê tôi vẫn như ngày ấy/ chiếc xuồng bơi theo dấu câu hò/ bông sậy xám bông bồn bồn cũng xám/ người đi xa nghe đất dặn dò

Thấy có một bài thơ đặt tựa là “Hạc về” và một bài khác tựa là “Hạt”, trong khi lời đề từ ở đầu sách là Chỉ có rễ/ là không rời đất/ lặng lẽ/ đời xanh, một bạn văn hỏi: “Vậy sao tác giả không đặt tựa tập thơ là Hạt như thông điệp ở đầu sách?”. Câu hỏi này được người dẫn chương trình giới thiệu sách bữa ấy trả lời - mà nghe xong cảm nhận như “số phận” của tập thơ phải là như vậy.

Chuyện này do chính nhà thơ Lê Chí kể. Số là anh Lê Chí gởi email bản thảo tập thơ mang tên là “Hạt” về Sài Gòn, nhờ nhà thơ Đỗ Trung Quân vẽ bìa và phụ bản. Hai tháng sau, anh Lê Chí nhận được email hồi âm, như các bạn thấy trên bìa sách hôm nay. Đỗ Trung Quân vẽ chữ “Hạc” làm tên tập thơ; đứng tựa vào đó là bức tranh vẽ một  cây đời mọc xanh tươi một người con gái đẹp. “Hạc” kể chuyện đàn chim hạc đã trở về, còn “Hạt” là bài thơ nói về nguồn cội sinh thành. Dường như Đỗ Trung Quân muốn kết hai chuyện này thành một cái duyên. Và Lê Chí đã đồng tình.


Mời đọc thêm tại báo Thanh Niên ngày 5-2-2013:
http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130205/hac-cua-hat.aspx