Thứ Tư, 1 tháng 8, 2007

cuối năm 1986


Sống trung thực hay sống để cho người ta thương?

Đêm cuối năm tôi nghĩ nhiều về điều ấy

Sống để cho người ta thương – không khó mấy

Cứ bình lặng giữa đời thường, cứ đèm đẹp, là xong

Mà chuyện đời thường, có bình lặng chút nào đâu

Đến lương tâm cũng trở trăn nhức nhối

Trước những nỗi đau nhẹ nhàng, những đam mê lầm lỗi

Huống hồ là chuyện nghề, là lối sống có lương tâm


Sống trung thực hay sống để cho người ta thương?

Nhân cách mỗi người cứ phôi pha theo chiều đồng nhất

Thì đâu cái trúng và đâu cái trật

Giữa bộn bề cũ mới hôm nay?


Đêm cuối năm. Đêm cuối năm này

Tôi nhủ thầm, đừng nói nhiều về đổi mới

Khi chính mình chưa một lần tự thấy

Cái cũ chai lì còn mọc rễ trong tim


Sống tức là thay đổi, là đi tìm

Chỉ dừng lại ở tình thương ngơ ngáo

Lững lơ đắm say. Và lưng chừng. Và khờ khạo

Tức là tôi, muôn thuở, chỉ một mình


Cần Thơ, cuối năm 1986

1 nhận xét:

anchorp nói...

Thấm thía quá vậy trời!